Người gác gi tàu .... Go Back
Bạn thân mến, MTMKM lại trở lại giới thiệu thêm một người bạn nữa của chúng ta - Ngọc Lệ. Mình chưa gặp lại NL từ hồi rời PCT đến giờ, cũng như không nói chuyện nhiều trong emails, nhưng vẫn cứ tin rằng mình có thể khắc hoạ được một mảng nào đó về ngươì bạn út oi của Túy Loan này. Tên là Ngọc Lệ, mình muốn gọi là Ngọc trong đá, còn QT thì diễn tả một cách khác hơn trong Anh Ngữ " I think OTNL is a perfect candidate for an interview. She's more vibrant, full of life, and many unknowns that can help the group to develop a better understanding and appreciation for her many contributions."

Mời các bạn hãy cùng hvt(hoavotu) trò chuyện với người bạn rất dễ thương này.
Hoavotu đó hả. đang nấu cơm trưa, trong lúc chờ cho cơm chín mình tranh thủ mở đây. Cái này là cho MTMKM của TL hả, hi hi ... không biết có xứng đáng không. Thôi bạn cứ hỏi đi.
Ông thị ngọc Lệ, đó là tên cúng cơm. Lúc còn đi học bạn bè hay chọc " ông ơi, ông ơi ", mình khóc lên khóc xuống mấy năm liền. Sau nầy không thèm khóc nữa mà hỏi lại tụi nó " có ông đây, có chuyện gì không?", tụi nó bớt chọc dần thế là thoát nạn.
Phong Lệ là quê nội của mình, còn Ông Ích Khiêm là ông cố tổ. Khi xưa khúc sông chảy qua đoạn Cầu Đỏ còn ngắn, xã Phong Lệ bao gồm cả hai bờ nam bắc. Thôn quê mình ở bên bờ bắc nên gọi là Phong Lệ Bắc hay là Phong Bắc nơi xuất xứ của bánh khô Quảng Nam nổi tiếng.
Khi mô có ai qua sẽ gửi bánh khô cho hvt hỉ, sẽ gợi loại thiệt Phong Lệ đó, hy vọng là đường non và mè Phong Lệ sẽ làm cho bạn nhớ đến vùng đất quê mình.
- Đang nghe tiếng tơ lòng Phong Lệ thổn thức đây, quay lại câu chuyện của Ông Ích Khiêm, bạn là cháu mấy đời vậy và làng Phong Lệ Bắc bây giờ ra sao?
Ông ta là ông tổ đời thứ 7 của mình, năm 1973 mình có về tham dự lễ xây lăng của ông. Làng Phong Lệ nay đã đổi tên thành phường Hòa Thọ Bắc, đã đô thị hóa không còn là một làng quê bánh khô bên dòng sông Cẫm Lê nữa. Bạn có về thăm thì cũng chắc khó mà tìm gặp cây đa, sân đình, hay ngay cả một bụi tre làng. Riêng người Phong Lệ thì vẫn vậy là được cái hay chữ ham học. Bản thân mình cũng như con mình đều tham gia hội khuyến học của tộc Ông, nhiều em đã đỗ vào đại học hay đã ra trường giúp ích cho đời.
- Chúc mừng NL và hội khuyến học mà bạn đang giúp sức. Mình nhớ trong lịch sử còn có một người nghĩa khí nữa tên là Ông Ích Đường không biết có nhà thờ ở Phong Lệ không?
Đó là ông cố nội của mình, mộ ông ở Túy Loan là nơi bị Pháp chém đầu, ngôi mộ đó bây giờ đã được công nhận là di tích lịch sử của tỉnh nhà.
- Bạn đang nói về địa danh Tuý Loan, có phải đó cũng là vùng đất quê Tuyên, tên của vương quốc tụi mình?
Đúng vậy, đó Túy Loan của tụi mình. Lúc đi lao động ở Đại La qua sự cố mất cái ấm chè, mình biết TL là quê Tuyên.
- Mình cũng có nghe nói đến sự tích đất Túy Loan có Ông Ích Đường bị chém ban trưa giữa chợ, xin được ngâm lại vài câu điếu nhớ người hào kiệt.
Đem nghĩa thích cho người
tráng sĩ
Trông thấy non sông Phong
Lệ lòng luống sầu thương
Đoái xem ngọn cỏ Túy
Loan lụy sa khôn xiết.
Cám ơn bạn đã trân trọng.
- Trỡ lại với quê quán, bạn là người gái quê Phong Lệ hay là thiếu nữ Đà thành?
Cả hai, là thiếu nữ Đà thành nhưng quê mùa như người gái quê Cẫm Lệ. Mình học mẫu giáo trường làng, đổi qua Văn Hiến - Sào Nam, rồi cuối cùng ở bậc tiểu học là trường Tiểu học Hòa Vang. Đây là ngôi trường đáng nhớ với cây đại cổ thụ trăm năm 10 người ôm không hết. Hoa có từ cây đại thụ này gọi là bông phồng, hoa mõng như tờ giấy hút, một mặt có màu cam đậm còn mặt kia thi màu kem nhạt.
- Bông " phồng" - tên nghe thật ngộ, có phải là cái bông sẽ phồng lên nếu có một bàn tay nào đụng tới?
Đúng vậy, nhưng phải biết cách đụng thì bông mới phồng. Sau khi hái bông phồng xuống, ngắt một tí ở chổ đầu bông, chà nhẹ nhẹ nương nương để lớp mỏng hé ra từ từ, ghé miệng vào thổi, bông sẽ phồng lên mỗi lúc mỗi lớn, đẹp vô cùng.
- Nếu chà tới chà lui mà lớp mỏng gì đó không có hé ra thì phải làm sao? Mà nếu không hé ra thì đâu có cái gì đâu mà thổi?
Như vậy thì do chà gấp rút quá hay chà không đúng chổ, phải hái một bông phồng khác và làm lại từ đầu.
- Hiểu rồi, nghe NL diễn tả mà mình cứ mang máng là đã gặp loại bông này ở đâu đó quên rồi. Phồng lên rồi thì sao nữa ? có xệp xuống không?
Không xệp, khi chơi bông chán rồi thì dùng bàn tay đập mạnh một cái vào cái bông đang phồng, một tiếng kêu "bốp" sẽ vang lên.
- Thôi rồi, tan nát một đời bông. Ước gì bông phồng không bị bốp mà cứ phồng mãi cho đời thêm vui.
Ngoài cây cổ thụ bông phồng, góc kia của sân trường Hòa Vang còn có sứ trắng và phượng đỏ nữa, đẹp lắm ngôi trường hồi đó. Mình còn nhớ, hết năm lớp nhất cô giáo của mình về lại Huế, cô viết thư vào thăm tụi mình, cô dặn bây giờ lên trung học rồi con gái đến trường đừng để đầu ướt xấu lắm.
- Khác với NL, trường tiểu học của mình không có phượng nhưng có dế trong lớp học, có bò ngoài cửa sổ, có cá lia thia ngoài đồng, có ổ chim dồng dộc treo trên những ngọn tre, có lũ bạn nói giọng nhà quê Thanh Khê dễ thương vô cùng tận. Thờì tiểu học cũng thật là đáng nhớ Lệ hỉ, hết tiểu học NL đi đâu?
Đi sang Hồng Đức để mặc áo dài và bắt đầu tuổi mộng mơ hay là tuổi biết yêu gì đó.
- Ấy chết, yêu đương và học hành là kẻ thù của nhau, đi học mà biết yêu như vậy thì tội cho cha mẹ lắm.
Người ta nói ở tuổi biết yêu chứ đâu có yêu đương gì đâu, bằng chứng là từ lớp một đến khi qua trường PCT lúc nào cũng lãnh bảng danh dự hạng nhất, niên khoá nào cũng rinh phần thưởng về nhà đó bạn à. Ủa chừ ngồi nhớ lại, thì các quận chúa TL nhà mình đều là những học sinh xuất sắc của Hồng Đức hồi đó cả.
- Vậy mà tui cứ tưởng mấy bà quận chúa nhà mình thì chỉ biết yêu thôi chả biết gì.
Không đúng đâu, chẳng hạn như Xuân Ròm của TL mình thì luôn đứng đầu lớp từ 6/8 đến 9/8 đó. Thỉnh thoảng mình cũng hay qua lớp bạn ấy để chiêm ngưỡng dung nhan nữ sinh học giỏi.
- Hồi đó có NL chiêm ngưỡng hoài hèn chi quận chúa Xuân Ròm nhà mình sau nầy có dáng đi nghiêng nghiêng lắc lắc như là đàn ông.
Ê, tranh thủ chọc bạn tui hả, biết bao nhiêu chàng đã chết vì dáng đi đó đó, không biết hoavotu có nằm trong danh sách này không?
- Chạy đi đâu cho khỏi. Nàng nổi tiếng thông mình và đẹp gái như vậy thì làm chi mà tới được mình.
Kim Cúc, Xuân Ánh, và các bạn nữ TL khác cũng xinh xắn và học giõi không kém, nhưng đẹp của HD thì đừng quên nhắc đến CV.
- Có phải bạn đang nói đến thần tượng của tui, một thời hoa dủ dẻ ?
Hoa dủ dẻ là của bạn, còn đối với Hồng Đức lúc đó nàng là hoa hậu - hoàng hậu của các loài hoa. Tuy có sắc đẹp nhưng CV không kiêu ngạo và chơi với bạn bè rất chân tình. Nàng học chung 9/7 với mình, mới đây gặp nhau ở Phương Nam nhân TL hội ngộ hai đứa mình mấy ngày liền dứt mãi không ra.
- Ủa, sao NL lại thích phái nữ không dzậy cà?, một người thì thỉnh thoảng chạy qua chiêm ngưỡng còn người kia thì dứt mãi không ra ?
Ê hvt, đừng có xí xọn nghe, vì kỷ niệm học trò nhiều quá kể hoài không hết nên dứt mãi không ra.
- Hà hà, chỉ chọc cho vui thôi, ước chi hồi đó được học chung một lớp với mấy nàng để bây chừ được dứt mãi không ra nhỉ.
Thôi xin đừng ước nữa làm gì, nếu mà hvt học chung HD với tụi này thì chắc là đã quẹo chấu lâu rồi.
- Con gái Hồng Đức là chuá ăn hàng, NL có là một trong những bà chúa này không?
Chắc chắn rồi, nhất là khi mô mà nghe thông báo thầy cô hôm nay vắng mặt thì đi ăn hàng phải là chuyện đầu tiên nghĩ tới. Thường thì bọn mình nói nhỏ với ông cai cho đi cổng phụ rồi chạy nhang qua cổng sau của Nam Tiểu học để thăm viếng quán bánh bèo nổi tiếng ở đây.
- Bánh bèo hả , có gì mà nổi tiếng dữ vậy chứ ?
Ồ, bạn chưa biết đâu, bánh bèo Trường Nam ngon vô cùng tận, 30 năm đã đi qua mà mình chưa thấy chổ mô ngon hơn chổ nớ.
- Ngon lắm hở , ăn tối đa được bao nhiêu chén ? bảy chén hông.
Bảy chén mà thấm chi, bánh bèo này làm kiểu Huế chén nhỏ ăn xếp cả chồng, còn nhớ có một lần mình ăn hết 40 chén.
- Trời đất quỷ thần ơi !
Còn uống thêm 4 chén nước mắm nữa, sau lần đó tụi bạn cứ chọc là " Lệ gầy - thầy ăn ".
- Tui nói thiệt bồ ăn kiểu đó thì có thương mấy tui cũng chạy. Ngoài bánh bèo còn thứ ăn hàng nào khác không?
Me rim, cốc dầm, xoài dầm, đu đủ lát dầm là những món khoái khẩu của nữ sinh HD thuở ấy. Thật là tuổi thần tiên, kỷ niệm vẫn còn đó, vẫn sống mãi trong mình như mới ngày hôm qua.
- Kỷ niệm vẫn còn đó, có kỷ niệm tình yêu không?
Không, thời học HD hảy còn nhỏ lắm chưa nghĩ đến chuyện yêu đương đâu.
- Chắc sau nay lên PCT mới có chút vấn vương , NL có còn nhớ đến mối tình đầu không?
Mình nghĩ trên đời này khó ai quên được mốt tình đầu.
- Lúc đó ai cũng nói con đường Quang Trung ở DN thường gắn liền với những mối tình đầu, đó có từng là con đường của bạn không?
Không dám trả lời, cái việc tế nhị này chắc mình sống để bụng chết mang theo, không thể nào nói ra được.
- Nhưng ít ra thì cũng nhớ một vài kỷ niệm nhỏ trong lớp 12C11 chứ, lúc đó hình như có NSang va DS dành nhiều cảm tình với Lệ lắm phải không?
Thôi không dám đâu, lúc đó hảy còn ngây ngô lắm để có thể nhận biết là người nào có cảm tình với mình. Chỉ nhớ lúc đi lao động ở Phước Sơn, NSang gứi súng cho mình cất hộ bảo là lương khô, mãi đến lúc 46 tuổi mới biết được chuyện đó. Hồi lớp 10 thì có anh chàng lớp trưởng Nguyễn Huy Khanh hay chú ý tới mình lắm, không biết bây giời bạn ấy trôi dạt ở đâu nữa.
- Kỷ niệm PCT vẫn còn đầy ắp Lệ hỉ, còn về thầy cô - bạn thích ai nhất ?
Thầy Nguyễn Văn Thảo là ông thầy có nhiều ấn tượng nhất, thầy có lối truyền đạt đầy tài hoa tuy bề ngoài luôn mang vẻ phong lưu lãng tử. Thầy đã ra đi lâu lắm rồi nhưng mình vẫn còn nhớ cái áo len dệt kim mỏng dài tay màu xám xanh mà thầy luôn mặc mùa đông. Thứ đến là thầy Vỉnh Khôi với đôi gọng kính đen đeo xề xệ, mình thích lối giảng bài hài ước pha âm nhạc nhưng rất rành mạch của thầy. Cô Phú dạy lý là giáo viên chủ nhiệm, luôn luôn mặc áo dài màu hồng, chỉ một vài khi là áo màu kem, khi giảng thì cô thao thao bất tuyệt như đêm hết tâm huyết của mình chia đầy với học sinh.
- Bạn may mắn đã có những thầy cô nổi tiếng PCT, tốt nghiệp trung học rồi bạn thi vào đại học nào, ở đâu ?
Đó là một khúc quanh buồn. Năm ấy, là con nhà thuộc diện tư sản mình không được đi thi đại học như bao bạn khác, mình thử số phận một đôi lần và hậu quả là đón nhận những năm tháng kế tiếp rất không may.
- Xin lỗi đã gợi lại một ký ức buồn.
Không có gì đâu, dù có cố quên nhưng cũng phải nhớ vì đó là đại học cuộc đời mà số phận buộc mình phải học . Nơi ấy mình đã học được những gì mà nhà trường chưa hề dạy, mình đã thực sự học với đời một cuộc đời không bình thường, cuộc đời của những luật lệ khắt khe và những sinh hoạt vô cùng khó khăn, cuộc đời lạnh lùng của những ngày tháng ấy bắt đầu năm con gái 19 tuổi.
- Lâu rồi đời mình cũng qua.
Nó đã đi qua. Từng ấy gian khổ là từng ấy trưỡng thành, trong cùng tận của vô vọng mình lại vươn lên làm mọi việc để có thể để nuôi sống bản thân cũng như gia đình.
- Những công việc hay nghề nghiệp gì bạn đã trải qua ?
Vấn thuốc điếu không tên và mang đi bán dạo ở các nơi xa thành phố - làm chao và đi bán ở Tam Kỳ - mua bán hàng nước ngoài gửi về - bán hàng tạp hóa - .. , nhiều lắm những nghề không tên và những công việc không tên.
- Qua những thăng trầm của cuộc đời, có lẽ bạn đã hiểu được hạnh phúc và khổ đau ?
Hình như mình đã hiểu được thế nào là khổ đau, nhưng khổ đau lớn nhất là việc mình quyết định xa ba của con mình.
- Còn hạnh phúc ?
Hạnh phúc ư - làm sao nói được, hình như đó là lúc mình cảm nhận được bình an. Mình đã từng khao khát được bình an vì đã có biết bao ngày không có nó, nhưng hvt ơI, có phải chăng hạnh phúc và khổ đau đã quyện vào nhau làm nên những màu sắc cuộc đời, có bóng tối và cũng có ánh sáng.
- Từ năm 19 tuổi, phải sống trong những năm tháng không bình thường như vậy, bạn không oán giận cuộc đời, bạn không phiền hà số phận, vì đâu ?
Chỉ giận thôi không đến mức để hận một điều gì, một khi khổ đau lên đến mức cùng tận thì nó sẽ được bảo hòa, tận cùng đau khổ sẽ hết khổ đau. Mà ngoài kia có biết bao cái đẹp đã lên ngôi, có biết bao nụ cười và thành đạt mà mình đã thấy, sao vì số phận không may của mình mà lại oán giận cuộc đời chứ.
- Những suy nghĩ của bạn rất gần với những điều phật dạy.
Mình mới tìm về Phật pháp sau này, đó là duyên cuộc đời đã dành cho. Nhờ thâm hiểu hơn một vài điều, mà mình cảm thây đang sống nhẹ nhàng và bình an hơn trong đời và trong đạo. Những cao vọng đã đi xa vì nó chỉ là ảo ảnh, những điều bình thường đơn giản nhất lại trở thành những an ủi hằng ngày, ghé thăm Túy Loan chẳng hạn cũng là một niềm vui.
- Túy Loan là tên của vương quốc tụi mình, bạn có thích tên này không? Nếu phải chọn một tên khác, tên nào bạn có thể gợi ý ?
Túy Loan là quê Tuyên, cũng như nó gắn liền với sự hy sinh của dòng họ nhà mình. Nếu phải chọn tên khác thì sẽ không thèm chọn nữa vì TL là đủ lắm rồi.
- Duyên nợ nào dẫn bạn đến với
TL ?
Đặng thị xuân Ánh, bạn học cùng lớp với mình từ lớp 10 đến lớp 12. XA giới thiệu mình vào TL vào khoảng tháng 8 năm 2006, và mình đã trở thành một thành viên sốt sắng đến bây chừ.
- Bước đầu đến với TL bạn có bỡ ngỡ gì không?
Mình loạn xạ cả lên, lại càng quýnh quáng với các từ viết tắt, đọc đến mỏi mắt, đoán đến nát óc cũng không hiểu nỗi các bạn đang nói về cái gì, TKTT hay LHX là nghĩa làm sao, tại sao QT có biệt hiệu là CVCC,,,
- Chính mình ở trong TL đã lâu mà cũng đôi khi đọc mails cũng không hiểu luôn bạn ạ, tuy vậy có vệ sỉ nào giúp đở bạn không?
Mọi sự là nhờ anh chàng vệ sỉ vô cùng tốt bụng của mình. QT hướng dẫn cặn kẻ cách dùng PC và email. Từ từ mình có thể vào check email hằng đêm. hvt biết không, lúc đó nhận được emails rất là vui nhưng có lúctức muốn khóc vì chữ hiện ra ngoằn ngoèo như tiếng Phạn, bây chừ thì đã hóa giãi nhiều rồi.
- Bây giờ NL đã là người gác cổng cho TL, hàng đêm vào check mails rồi gửi mail cho TL, cố giữ cho bếp than không bao giờ tắt lửa. Xin được cám ơn bạn NL, bạn đã cho TL nhiều lắm. Hãy kể cho bạn bè nghe đi tâm tình của bạn với TL.
TL là nơi để hàng đêm mình ghé thăm. Có đêm gặp được nhiều bạn bè, được vui đùa thỏa thích. Có đêm TL không một bóng người, bị rơi vào trạng thái lạc lõng bơ vơ, đành xem lại mails củ rồi đi ngủ. Có đêm tin buồn đến với TL, cùng nhau san sẻ và vượt khó. Có đêm lảng vảng vài bạn say xỉn, nói vài câu trên trời dưới đất rồi từ biệt. Có đêm bất ngờ xuất hiện vài thi sỉ với những bài thơ, nghe rất có hồn. Có đêm râm rang chuyện tiếu lâm. Có đêm nghe khua chiêng đánh trống đòi hội nghị . Có đêm thì " nhà cháy bà con ơi ". Có đêm thì " Lời cuối cho nhau ". Có đêm thì HNPN linh đình cả đám. Có đêm nghe hẹn nhau ở Paris mà nghe như ở trong mơ. Có đêm tùm lum tà la mà cũng muốn tùm la theo. Có đêm vào TL tưởng có ma vì mới vừa "send" đã thấy hồi âm. Có đêm mưa thật to để ghé TL thấy buồn man mác. Thế đấy các bạn ạ. Dù có điều gì xảy ra thì mình vẫn hằng đêm như ngươì gác gi lặng lẽ, âm thầm nơi sân ga buồn và cũng âm thầm chỉ biết có một mình.
- Nghe được hết và rất trân trọng tâm tình của bạn. Xung phong làm người gác gi nơi sân ga buồn và vắng vẻ, giá trị nào của TL đã làm bạn gần gũi nó đến như vậy ?
Mình thương TL như thương bao điều khác nhau của nó, như khi nắng Cali cháy bỏng da người thì DN mưa như trút nước, như một dứa viết nửa chữ đã nghe thơ còn đứa kia hì hục cả ngày không ra một chữ, như có đứa đẹp như nàng tiên có đứa gầy nhom như thanh kẹo kéo. Mình cũng thương TL vì có một điều giống nhau rất quí, đứa nào cũng tốt bụng và đứa nào cũng yêu một thời áo trắng. Tụi nó gặp nhau hồn nhiên như con nít, tào lao như bạn già, chợt đến chợt đi như những chuyến tàu ghé ga không báo trước.
- Mình cũng yêu TL lắm nhưng chắc không được nhiều như bạn, bây giờ dành cho bạn 30 phút để tâm sự một mình với TL đó.
Tâm sự với TL hả, mình đã và đang làm hằng đêm rồi. Đây một thoáng cảm nhận, một thoáng được cùng, mốt thoáng thao thức, một thoáng mơ ước .. để cả cuộc đời được sống với TL
Chân dạo nhẹ trong căn nhà nhỏ
TL thân quen và cũng lạnh lùng
Lòng nhẹ vui và lắm buồn phiền
Nhiều trăn trở và nhiều ray rứt
Với TL như chốn trở về
Thời tuổi trẻ thời kỷ niệm
Kỷ niệm xa nhưng lòng không xa
Thời gian qua tình bạn vẫn còn
Vui lên hỡi những người bạn
Để cùng nhau được ấm áp
Trong cuộc đời bôn ba
Các bạn cùng nắm tay
Tình bạn TL sống mãi
Căn nhà TL sáng mãi
Đã xong 30 phút bạn đã cho mình.
- TL đã trỡ thành người bạn đồng hành, bạn có sợ mất nó không?
Không đâu bạn ạ. TL là vòng tay hay là sợi dây nối liền bè bạn khắp bốn phương trời, họ là bè bạn của quá khứ nhưng đã tìm lại hôm naỵ, Nếu sợi dây có sứt mẻ đi đôi chút thì mình tu bổ hoàn thiện lại, mình tin tụi mình làm được như tin rằng không ai muốn bỏ đi một bông hoa đẹp mà mình đang có.
Cám ơn Ngọc Lệ và những tâm tình của hôm nay, chúc bạn mọi ý nguyện sớm đạt thành.
Các bạn TL thân mến, lâu lắm rôì MTMKM của TL mới trở lại, các bạn có thích không? hy vọng là chương trình này sẽ tiếp tục để được giới thiệu hết từng khuôn mặt thân thương của bạn bè. Ủng hộ hoavotu nhé trong niềm vui mà mình đang thực hiện.
Có bao giờ bạn dừng chân hay đi ngang qua một ga lẻ chưa? một sân ga buồn không có ngườì bán vé mà chỉ còn người gác gi thầm lặng đêm đêm. Ga TL đã từng có một thời sôi nổi như tình yêu nào cũng có một thời, chỉ có khác một điều là nó không phải là tình yêu luyến ái mà là tình bằng hửu cho nên sẽ tồn tại cho đến muôn đời - Hảy vê thăm đôi khi bạn nhé, hảy ghé lại sân ga trong vài ba phút rồi đi, hảy chậm lại con tàu vảy tay chào người gác gi NL . Nếu hành trình cuộc đời hảy còn bận rộn thi` bạn ơi hảy nhả một tiếng còi tàu, tiếng còi của bạn dù ngắn hay dài cũng làm ấm lại sân ga, hay ít ra cũng để nó được gửi đến bạn đôi chút bằng an.
Memorial Day 2007.