Biệt ly và hội ngộ,
Tôi đến Elysian Park - Los Angeles nhà Vũ
Sơn vào một chiều đầu thu để hội ngộ với những người bạn chân t́nh đă một
thời nơi thành phố cũ chung đường đi học. Đến
cỗng, bước theo những bực thang cấp rêu ṃn vào nhà, cái đầu tiên tôi gặp là Biệt Ly - tên của một
bài hát rất xưa của nhạc sĩ Dzoăn Mẫn được vẽ lại đơn sơ trên nền của một tờ
giấy thủ công học tṛ. Bức h́nh có hai cánh chim bay về một hướng t́m nhau,
sợ phải xa nhau, và h́nh như họ đă xa nhau.
Tuổi trẻ chúng tôi đă đi qua một thời chiến
tranh và ly biệt, giă từ mái trường thân yêu giữa tuổi hồn nhiên, mỗi
cánh chim rời tổ bay đi mang theo số phận của ḿnh. Họ đă chia tay ngày
ấy nhưng
biết có bao giờ làm được phút phân ly. Tuổi học tṛ đi nhanh, buồn hơn lời
hát của
Biệt Ly. Nhưng bây giờ họ đă t́m lại và không biết làm sao họ t́m được
những tâm t́nh từ ngày xưa cũ, họ mỡ ḷng ra để đón lại bạn bè và để gọi mi
tau lúc tuổi đă 50. Họ nhớ nhau và kêu ơi ới khi lâu ngày không gặp, chỉ một
vài ba tiếng chim gọi bầy mà đêm nay tại nhà VS cho thêm một lần hội ngộ,
bỗng dưng mà nhớ lại một biệt ly.

Phone lại reng để thông báo cho nhau là tất
cả đă rời nhà để đến nơi gặp gở, cũng hơi xui khi cùng buỗi chiều hội ngộ
Túy Loan lại có trận Football giữa hai trường UCLA và USC để mọi ngă đường
về Downtown chết cứng, lết cả tiếng trên xa lộ 101 mà chỉ đi được có vài ba
dặm. Có hứa với VS là sẽ đến sớm nên Nga gợi ư nên xuống freeway để t́m
đường khác mà đi, nhưng cũng đành chịu thôi v́ nhà Sơn nằm trong hóc núi,
mà 101-East là độc đạo. Đến nơi gần 5 giờ chiều, đă thấy Chung và Hạnh đang
làm bếp và Lợi đang lăng xăng bên cạnh hai nàng kể chuyện ngày xưa, VS đang
ôm phone để hướng dẫn đường vào nhà cho khách.
Trời vẫn c̣n đang sáng nên sáu đứa tranh
thủ kéo lên sân thượng để ngắm Elysian Park lúc về chiều - xa xa thấp thoáng
đồi Hollywood. Đứng giữa trời đất mênh mông, người luôn hoạt động như Lợi mà cũng phải ch́m ḷng khi
bắt gặp hương thơm từ những bụi nho rừng, anh chàng
lại chạy xuống dưới đồi nơi có thang cấp để chụp một bô h́nh kỷ niệm, và
đ̣i đặt
tên bức ảnh " Một lần thăm Vũ Sơn Thiền Quán ".

Lợi thiệt là tội, lưng đang đau nhưng phải
lái xe cả 100 dặm từ buôn làng Hemet tới đây. Xa hơn hết là A.Lập và XÁnh,
hai người từ San Jose bay xuống hồi trưa và bây giờ chắc đang rối bời giữa
ḷng Los Angeles trùng trùng xe cộ. Phone cua VS bắt đầu reo liên hồi v́
đường Innes t́m hoài không thấy, trời c̣n chút sáng nên Dụng đến được trước,
sau đó là chị Chúc(12c3), LậpXA, VịNgọc, NTX, và cuối cùng là HiếuNgọc. Rất
tiếc Bobby giờ chót không tham dự được v́ kẹt chuyện gia đ́nh. Tiệc vui sắp bắt đầu.
Gỏi gà đi bộ của Chung ướp thấm hết ư,
salad ḅ của bà xả Lợi cũng rất là mềm, có đủ loại bia rượu của các bạn khác
mang đến nhậu cùng với tôm rang của TX và chả lụa của Hạnh th́ không
thể nào chê. Đang chuẩn bị đến món ḿ Quảng th́ Lợi bắt mọi người dừng lại
để phỏng vấn chủ nhân. Tưởng hắn
sẽ hỏi chàng họa sĩ về hội họa th́ té ra hắn
théc méc VS về mối t́nh đầu. Lạ chưa tề, người ta sống để bụng chết mang
theo mà Lợi hỏi làm chi cắt cớ, VS nhớ lại một hồi rồi nhắc lại những rung
động đầu đời, yêu nhau ba năm để nắm tay được hai lần. Cả bọn nghe và chia
vui với VS và với chính ḿnh về những lưu luyến học tṛ, Vị nói rằng VS hạnh
phúc hơn hắn v́ cũng ở sân trường đó hắn cũng yêu ba năm nhưng chưa được một
lần tay nắm trong tay, đến lúc " chia tay " th́ xin được nắm một lần nhưng
đă nhận từ chối phủ phàng.
Ḿ Quảng đă không được ngon như mong đợi v́
Tôm không được tươi, lỗi của CT mọi đàng v́ khi sáng đi chợ giùm vợ đă không
biết lựa tôm. Nga tiếc lắm nhưng cũng không sao v́ mọi người đang ăn thiệt
t́nh và ăn rất Quăng Nôm. Cái khung cảnh lúc ấy dễ thương chi lạ, Vị hứng
t́nh lôi ra laptop setup một video online downstream để mời cả TL vào mạng
để cùng ăn tối với TLLA, nhưng bây giờ ở Mỹ th́ đă khuya lắm rồi c̣n ở VN
network chậm lắm các bạn khó có thể vào xem, Vị có gọi ai đó vào xem thử
không biết có được không. Vị ơi, mi thật dễ thương.
Ăn xong tụi hắn kéo nhau vào một góc pḥng
để hàn huyên tâm sự và hát cho nhau nghe. Có hai người bạn hàng xóm đến chơi
và em bé biễu diễn nhưng điệu nhảy tự biên thật tuyệt. Lợi hát một vài bài
rồi xuống bếp tán dóc với hai người hàng xóm, nghe loáng thoáng hắn hát bài
" Cô Láng Giềng" trong đôi mắt lim dim, không biết hắn đang mơ màng về cô
láng giềng chung lớp ngày xưa hay chung bếp bây chừ. Nếu bây chừ th́ đâu có
biệt ly mà phải hội ngộ đâu Lợi.
Tụi hắn lại hát và hát cho nhau nghe đến
tận nữa đêm, vợ chồng Vị phải về trước để ru con ngũ, Hạnh cũng phải về sớm
để ru chồng và Chung phải đi theo để ru Hạnh, đôi tân hôn Hiếu Ngoc chưa có
con mà không biết phải về sớm để làm chi. C̣n lại VS, TX, Lập, XÁ, Dụng,
Chúc, CT, Nga, Lợi ngoài xoay quần như đêm lửa trại của hướng đạo để hát ḥ
và tréo tay với nhau lời Salút: /Gặp nhau đây rồi chia tay/Ngày vàng như đă
vụt qua trong phút giây/Niềm hăng say c̣n chưa phai/Đường trường sông núi
hẹn mai ta xum vầy.
Rời đồi Elysian trong men say và xe chở
đầy ắp bạn bè, ḷng lâng lâng nhớ lại những nụ cười từng đứa, thấy ḿnh
đang trỡ về đâu đó tiếng ve sầu phượng vĩ, và chợt hiểu ra v́ sao VS đă post
bản nhạc Biệt Ly trên tường.
VS ơi, thanks về mọi sự. Anh chàng nghệ sĩ
của tôi chu đáo quá chừng. Cám ơn Lập và XÁnh, cám ơn chị Chúc đă đến, cám
ơn từng khuôn mặt của TLLA, một đêm đầu thu trên đồi Los Angeles có thể nào
quên.
Ngày 30 tháng 10 năm 2010.
CT và Nga |
|
|
|