|
| ||||||||||||
|
Minh se den de nau banh tet va banh chung vi 11 cai Tet
vua qua, minh chua bao gio cam thay Tet tren dat My. Va nam nay la cai Tet
dau tien ma minh cam thay Tet Viet Nam tren dat My. Date: Tue, 13 Jan 2009 17:33:16 -0800 Chưa vui xong Happy New
Year của 2009 thì
đã thấy bills về chồng chất, vừa gửi đi tiền
thuế nhà thì đã tới kỳ bảo hiểm xe, đang định cắt khoản chi này thì cái kia lại đến,
chợt nhớ lời Bobby " Đời có
bao lâu mà hửng hờ " chạy nhanh ra nhà bank lấy cái loan về, bao lo toan
tự biến mất. Lòng thanh thản ra sau
vườn làm điếu
thuốc, mới biết trăng
về tự khi nào.
Trăng sáng cả góc trời, vằng vặc xuyên
những cành cây mùa đông trụi lá,
mờ mờ ảo ảo trên những chiếc lá mùa thu rụng còn sót lại trong vườn. Trăng mùa đông nước Mỹ đẹp lạnh lùng như nàng kiều nữ trong tranh chưa một lần quen biết, trăng xa lạ như hai người hàng xóm không từng biết
tên nhau, dửng dưng như trăng
không hề biết có người
đang ngắm đợi. Chợt rất thình lình trăng mỉm cười giao cảm, ngưòi xa xứ chợt nhận ra mình là kẻ vô
tình chứ đâu phải là trăng. Xin lỗi biết rồi ôi trăng tháng chạp, đó là lúc cây mai trước nhà ông ngoại bắt đầu thấy nụ và mẹ bắt đầu ngâm gừng làm mứt. Có lũ học trò trường làng chia nhau viên kẹo bi trong
buổi liên hoan cuối năm và những
bài thơ học trò được đăng trên bích báo trường trung học. Lúc đó là khi đi đâu cũng thấy tết, đến không gian nào cũng tràn ngập hương xuân.
Đâu
có khác nhau đâu trăng quê hương
hay trăng xứ Mỹ, chỉ hỏi tháng chạp về người xao xuyến gì không?
Gần 20 mưoi năm không về quê ăn tết,
mình đã quên rồi trăng
nhắc lại làm chi. Ô hay, bây chừ
xuống Quận Cam cái gì không có, bánh mứt dưa
hành câu đối đỏ, bánh
chưng bánh tét bánh hột sen. Vẫn thiếu trăng ơi đừng hỏi làm gì. Ăn tết
nơi đây như về nhà quê không nghe hương đồng nội, như lên Tiên Phước
không thấy bóng hoa cau, như ngắm
mai vàng không thấy nhị mùa xuân, như đang đi với người yêu mà tình yêu không tìm
thấy. Mà thôi , trăng không
hiểu đâu lòng ai đêm lạnh
nơi xứ người
lưu lạc, nếu có được chở qua đây một chút xuân
nồng.
Thôi
không cần nửa trăng
ơi, vì đã ngộ rồi mùa xuân đang tới. Có cách một đại dương nhưng khi mở lòng ra thì
xuân phải tìm về. Bây giờ thì thèm quá trăng ơi mùi bánh tét, đúng hơn là mùi hương từ những miếng lá gói chuối xanh.
Hưong ấy không thể mang về từ chợ vì phải cảm nó tự
trong lòng. Thôi thì, sẽ tự tay gói và nấu bánh tét ở nơi đây
cho chính tết của mình. Bobby, Dụng, Lợi,
Hiếu,.. đều muốn như vậy, mỗi đứa
TLLA sẽ đến để chụm củi, và mang hương bánh tét tết về nhà.
TLLA
ơi, đó là lời mời rất trân trọng, có
bận gì thì cũng phải ghé một chút
thăm nhau . Thứ bảy ngày 24 tháng 01 tức là 29 tết tại nhà
mình. Tụi mình sẽ ngâm nếp trước, bánh sẽ bắt đầu gói từ 3 giờ chiều, và bắt lên bếp ngoài
vườn sau đó. Lửa sẽ được cháy lên và củi
sẽ nổ bập bùng. Bạn có còn nhớ không bếp lửa tết của ngày xưa thơ ấu.
Hảy đến nhé, dó cũng là buổi
tiệc tất niên của TLLA, hãy đến và
chúng ta sưởi ấm cho nhau thêm một
tết tha hương.
Rằm
tháng Chạp - 2009
Châu Trân,
| ||||||||||||
|
|
||||||||||||
|
La
2/09/2008.
Bạn
thân,
Tết
đã đi qua nhưng xuân chắc còn ở lại. Lòng mình cũng đang xuân, và hồn vẫn
đang tràn ngập hương hoa của một đêm bánh tét mà đời người mấy khi có
được. Chờ cho tâm một chút tịnh để ghi lại chân tình ấy vào lưu bút
học trò, như thêm một kỷ niệm quí mà đời đã cho mình. Nhưng hai tuần đi
qua rất động - rất không yên tỉnh để yêu thương ấy rớt xuống cho
lời. Dẫu vậy trong lay động hối thúc của cơm áo đời thường,
mình vẫn ăn bánh tét của TL nấu mỗi ngày, ăn ngon lành trong hương
nếp ấp ủ mùi lá chuối, trong đong đầy của từng
khuôn mặt bạn bè, trong nỗi nhớ ngàn trùng của tuổi thơ có quê hương và
mẹ, trong niềm tự hào của ngưòi Việt tha hương đang tập nấu bánh tét quê
nhà nơi xứ trời lưu lạc.
Đêm
29 tết tụi nó sẽ lên sớm để cùng nhau nhóm lữa, nếp và đậu xanh đã được
ngâm vào ngày hôm trước, thịt heo ba chỉ đã được thái nhỏ và ướp vào sáng
sớm hôm sau, lá chuối thì đã ở trong ngăn đá một tuần rồi, mọi thứ cũng đã
được chuẩn bị trong thương yêu như một đời yêu thương Nga đã cho
chồng.
Hiếu
xuất hiện đầu tiên lúc 3 giờ chiều, anh chàng đến một mình vì bà xã đang
về ăn tết ở Houston. Hiếu giúp cắt dây lạt nhựa và lá chuối, còn mình cũng
bắt đầu gói những đòn bánh tét đầu tay dựa trên hướng dẫn học được
từ internet. Bốn miếng lá chuối bằng nhau hai trải ngang hai trải
dọc, cuốn tròn gập mí một đầu rồi dùng hai miếng lá chuối nhỏ đắp
vào đầu còn lại theo hình chử thập, sau khi buộc hai đầu bằng hai sợi lạt
nhựa thì đòn bánh đã thành hình, duyên dáng và thanh tân như mối tình đầu
ai đã từng yêu.
Một
giờ sau có Bobby và Dụng đến, chở thêm Kính là người bạn của mình.
Chỉ thêm ba người nhưng cũng đủ làm huyên náo một góc vườn. Uống đã
chớm say mỗi đứa đều muốn tự gói bánh tết cho chính mình, đứa nào
cũng khéo tay và đòn bánh nào cũng tròn trịa như bánh tét lúc ấy thời cha
mẹ gói . Lữa đã bùng lên, nước cũng vừa sôi, và bánh đã vào nồi.
Không tìm được cái thùng phi 200 lít cắt ngang thuở còn nơi đất mẹ, mấy
thằng con giang hồ bỏ 20 đòn bánh tét vào 4 cái nồi hầm súp Mỹ, ba nồì nấu
bằng gas thời đại và một nấu bằng củi ngày xưa. Bánh của nồi nào
ngon hơn ai biết, chỉ thấy mắt tụi hắn đỏ hoe, có phải cay nồng vì bếp lữa
hay thăm thẳm bên trong ký ức tuổi thơ chợt tìm về.
Bữa
tiệc thêm vui có thêm Long & Liên vợ chồng là anh chị vợ đến chơi,
những câu chuyên thần tiên và ma quỉ ngày tết đươc ân cần nhắc lại.
Đang say sưa trong men cay bên bếp lữa sau vườn thì nghe Nga gọi " anh
ơi, có ai đến và muốn gặp anh kìa". Mình chạy vội vào nhà thì một
người lạ đang đứng bên cạnh Nga nơi phòng bếp. Anh ta lớn con và để
râu như người gốc Mễ, mình buộc miệng nói " Hi " khi trong lòng rất ngạc
nhiên khi Nga để người lạ vào tới tận bếp nhà mình. Anh ta không trả
lời và mắt vẫn trừng trừng nhìn mình như mong đợi một điều gì. Cũng
chỉ một giây thôi, và không đến một giây để mình chạy đến ôm chầm xúc động
đến người xa lạ ấy. Mình hét lên " Nga ơi, tụi bây ơi - đây là
Nguyễn Hồng Hải của TL đến thăm tụi mình từ Minesota đó". Tiếng đàn
guitar lại vang lên và cả bọn đồng phụ họa với Bobby bài hát Vũ Thành An
... Anh đến thăm em đêm ba mươi.... . Còn đêm nào vui bằng đêm 30 -
phải không Hải, phải không hả Bobby.
Nhưng
đêm 30 trỡ nên lạnh dần và nhiệt độ xuống còn 38 độ F, Nga khuyên
hảy vào nhà vì tiếp tục ở ngoài đây mọi ngườì sẽ thành đá mất. Nhưng
tụi hắn vẫn ngôì nguyên đó, chất thêm củi vào bếp và châm thêm nước
vào nồi. Lữa vẫn cháy bập bùng, nước vẫn sôi sùng sục, và tâm tình vẫn
tiếp tục miên man bên bếp lữa nồng của đêm 30 bằng hửu.
Quá
nữa đêm Hãi phải về khách sạn để kịp chuyến bay 5 giờ sáng trở lại
Minesota. Ba mươi năm trước hắn chận xe đạp mình dưới chân cầu Trương Mình
Giảng để uống với nhau ly cà phê trước giờ ly biệt. Ba mươi năm sau hắn
đến thình lình đêm 30 để chụm với nhau cây củi ngày tao ngộ TL. Hãi ơi,
tao có làm sao biết được mi về LA làm chi trong một đêm rồi vội vả ra
đi. Lúc đưa mầy ra xe mầy bảo " Mấy đứa TLLA thật dễ thưong
Tao với mầy nói chuyện chửi thề ào ào trong khi giọng huế của Hiếu và Bobby
lúc nào cũng nhè nhẹ từ tốn, riêng thằng Dụng thì thỏ thẻ như là con
gái". Tụi TLLA là rứa đó Hãi nợ, cứ xuống đây một vài lần nữa đi rồi biết
đâu mi quên mất đường về.
Đã
hai giờ sáng của ngày 30 tết, Nga đã chuẩn bị đầy đủ hương đèn cùng bánh
trái, giữa trời đất mênh mông trong giây phút thiêng liêng giao thừa
cũ mới, tụi mình đã cám ơn đấng bề trên đã cho ước muốn bếp lữa bánh
tét của đêm 30 tết được toại nguyện. Năm mới ước mong thần thánh cho nhà
nhà được bình yên, Tuyên và LT tìm thấy sự phục hồi, sợi dây bạn bè
được muôn đời trân trọng và gìn giữ.
Lữa
đã tắt và bánh tét được vớt ra đúng 3 giờ sáng, tụi hắn đã làm được một
việc thần kỳ, chỉ có một trong số 20 đòn bị vào nước. Không biết ai gói
đòn nầy nhưng bánh được mở ra và cả bọn vừa ăn, vừa thổi, vừa xuýt xoa
thưởng thức. Chưa có bánh tét nào mà tụi nó đã ăn ngon như vậy kể từ ngày
lưu lạc xứ người. Sáng mai tụi hắn về nhà mang theo chút hương xuân
nơi những đòn bánh tự gói. Hy vọng từng bạn đã có được một đêm vui, cám ơn
các bạn đã đến đêm 30 và mang tết vào ngôi nhà này, lòng mình chắc chắn là
đang tết.
Thân
ái,
Châu
Trân & Nga
| ||||||||||||